Nghệ thuật làm chủ Thế trận phản gián

Q

Quản trị

21/04/2026

Nghệ thuật làm chủ Thế trận phản gián

Nghệ thuật lãnh đạo trong Kế hoạch CM12 là yếu tố quyết định giúp làm chủ thế trận phản gián, thể hiện ở việc chủ động kiến tạo thế trận nhiều tầng, kiểm soát và dẫn dắt đối phương, đồng thời tổ chức lực lượng thống nhất, linh hoạt. Việc lựa chọn đúng thời cơ kết thúc đã bảo đảm triệt phá toàn diện âm mưu của địch, giữ vững bí mật và an toàn lực lượng, qua đó khẳng định bước phát triển quan trọng trong tư duy và nghệ thuật phản gián Việt Nam.

Nghệ thuật lãnh đạo – yếu tố làm chủ thế trận

Trong Kế hoạch CM12, nghệ thuật lãnh đạo giữ vai trò đặc biệt quan trọng, quyết định trực tiếp đến việc làm chủ thế trận đấu tranh phản gián. Đây không chỉ là cuộc đấu trí đơn thuần giữa ta và địch, mà là quá trình tổ chức, điều khiển một thế trận phức hợp, kéo dài, đòi hỏi sự chủ động cao độ, chính xác và tuyệt đối bí mật. Chính vì vậy, nghệ thuật lãnh đạo đã trở thành yếu tố cốt lõi giúp lực lượng An ninh không chỉ nắm chắc tình hình mà còn dẫn dắt, chi phối toàn bộ diễn biến của kế hoạch.

Nghệ thuật lãnh đạo trong Kế hoạch phản gián CM12 trước hết thể hiện ở khả năng kiến tạo thế trận chiến lược ngay từ đầu, định hình toàn bộ cục diện đấu tranh. Trước âm mưu của tổ chức phản động do Lê Quốc Túy và Mai Văn Hạnh cầm đầu đưa lực lượng xâm nhập về nước, đồng chí Phạm Hùng đã trực tiếp chỉ đạo xây dựng Kế hoạch CM12 với phương hướng “chủ động mở thế trận trong và ngoài nước”, đồng thời đề ra phương châm “nắm địch từ xa, đánh địch từ căn cứ xuất phát”. Trên cơ sở đó, đồng chí Cao Đăng Chiếm tổ chức triển khai lực lượng theo một cấu trúc nhiều tầng, kiểm soát chặt chẽ từ biên giới đến nội địa.

Trên nền thế trận đã được thiết lập, nghệ thuật lãnh đạo tiếp tục thể hiện ở khả năng điều khiển và chi phối đối phương. Trong Kế hoạch CM12, các toán xâm nhập không bị đánh chặn ngay mà được đặt dưới sự kiểm soát chặt chẽ, từng bước bị khai thác và dẫn dắt theo ý đồ của ta. Dưới sự chỉ đạo trực tiếp của đồng chí Cao Đăng Chiếm và sự tham gia của các cán bộ chỉ huy như đồng chí Phước Tân, lực lượng trinh sát đã theo dõi, khai thác 18 chuyến xâm nhập, từng bước làm rõ toàn bộ mạng lưới tổ chức. Điều này phản ánh trình độ cao của nghệ thuật lãnh đạo: không chỉ kiểm soát mà còn chủ động dẫn dắt hành vi đối phương, biến thế bị động của địch thành lợi thế chiến lược của ta.

Nghệ thuật lãnh đạo trong CM12 còn thể hiện ở khả năng tổ chức và vận hành thế trận tổng hợp, kết nối nhiều lực lượng trong một chỉnh thể thống nhất. Dưới sự chỉ đạo chiến lược của đồng chí Phạm Hùng, các lực lượng an ninh, biên phòng và quần chúng nhân dân được huy động, phối hợp nhịp nhàng theo một kịch bản chung. Đồng chí Cao Đăng Chiếm trực tiếp điều hành tại địa bàn trọng điểm, bảo đảm thông tin xuyên suốt và xử lý linh hoạt các tình huống phát sinh. Qua đó có thể thấy, làm chủ thế trận không chỉ là năng lực cá nhân mà là khả năng tổ chức hệ thống, nơi mọi lực lượng được đặt đúng vị trí trong cấu trúc chiến lược.

Một nội dung quan trọng khác là nghệ thuật phát hiện và nắm bắt thời cơ để khép lại thế trận một cách tối ưu. Sau quá trình dài theo dõi, kiểm soát và khai thác, khi toàn bộ tổ chức và phương thức hoạt động của địch đã bị nắm chắc, lực lượng an ninh đã tổ chức phá án, bắt giữ hàng trăm đối tượng, thu giữ vũ khí và phương tiện, triệt phá hoàn toàn âm mưu xâm nhập đồng thời bảo toàn lực lượng, tuyệt đối giữ bí mật nghiệp vụ. Quyết định lựa chọn thời điểm hành động trong Kế hoạch CM12 đã thể hiện rõ bản lĩnh và tầm nhìn của các đồng chí lãnh đạo Bộ Nội vụ và Ban chỉ đạo kế hoạch.

Từ thực tiễn trên có thể thấy CM12 đánh dấu bước phát triển quan trọng trong tư duy bảo vệ an ninh quốc gia, chuyển từ phòng ngừa sang chủ động tấn công chiến lược. Nghệ thuật lãnh đạo đã góp phần làm thất bại không chỉ một kế hoạch xâm nhập mà cả một phương thức hoạt động lâu dài của các thế lực thù địch, qua đó khẳng định vai trò quyết định của lãnh đạo trong việc làm chủ thế trận an ninh ở tầm quốc gia. Đây là dấu mốc có giá trị không chỉ về thắng lợi thực tiễn mà còn về sự trưởng thành của tư duy chiến lược trong lĩnh vực phản gián.

Bên cạnh đó, CM12 để lại hệ thống bài học có tính nguyên tắc cho công tác công an: từ việc thiết kế thế trận nhiều tầng, điều khiển đối phương trong kiểm soát, đến tổ chức lực lượng tổng hợp và lựa chọn thời điểm kết thúc kế hoạch. Những kinh nghiệm này không chỉ có giá trị trong bối cảnh lịch sử cụ thể mà còn có thể vận dụng linh hoạt trong đấu tranh phòng, chống các loại tội phạm và hoạt động xâm phạm an ninh quốc gia hiện nay. Điều đó cho thấy nghệ thuật lãnh đạo trong CM12 đã vượt khỏi phạm vi một chuyên án hay mộ kế hoạch nghiệp vụ, trở thành cơ sở lý luận và thực tiễn mang tính quy luật trong công tác phản gián hiện đại.


Bằng sự phối hợp hiệp đồng trên dưới một lòng và nghệ thuật lãnh đạo tài tình, lực lượng An ninh đã giương bẫy thành công, tạo một thế trận an ninh nhân dân rộng khắp các tỉnh miền Nam, đặc biệt là tại căn cứ trung tâm đặt tại Hòn Đá Bạc. Mỗi chuyến xâm nhập của địch là một kế hoạch trinh sát được ta tính toán rất kỹ: từ việc hướng lái ngày, giờ tàu vào; có lý do hợp lý để tách người và vũ khí không để cho địch có vũ khí bên người khi xâm nhập; sử dụng tổng hợp các biện pháp để triển khai kế hoạch tuyệt đối bí mật (kịp thời xóa lộ khi có dấu hiệu lộ); thông qua bảo đảm bí mật củng cố việc bảo đảm an toàn cho lực lượng và phương tiện của ta đang sử dụng…Quan trọng hơn, dù tóm gọn toàn bộ các toán xâm nhập nhưng lực lượng an ninh vẫn tung tin cho địch về sự thành công, lớn mạnh của tổ chức của chúng ở trong nước. Thông qua việc “dùng địch đánh địch”, sử dụng chính điện đài, hiệu thính viên của chúng để liên lạc về với trung tâm địch ở bên ngoài, lực lượng An ninh đã khiến cả một hệ thống các đối tượng cầm đầu, tay sai và cả những thế lực hậu thuẫn không hề nghi ngờ, không thể tưởng tượng rằng cómột mẻ lưới rộng khắp đã chờ sẵn chúng.

Bài viết liên quan